Hết ca trực về nhà lại nhớ Diệu Nhi – Trúc Nhi.

“Mỗi lần thay băng gạc cho Diệu Nhi – Trúc Nhi là thêm một lần thương các con. Hai bé nắm chặt tay các mẹ không buông”, điều dưỡng Lan Anh xúc động.

Diệu Nhi và Trúc Nhi là hai bé gái song sinh dính liền phần chậu được Bệnh viện Nhi đồng Thành phố chăm sóc từ khi chào đời đến lúc mổ tách rời ngày 15/7 vừa qua. Hiện hai bé đang được chăm sóc đặc biệt tại một khu vực riêng của bệnh viện. Khu vực này được tiệt trùng hoàn toàn để đảm bảo cho việc chăm sóc hậu phẫu cho hai bé.

Để chăm sóc cho song Nhi, 7 bác sĩ, 4 điều dưỡng trưởng, cùng các nhân viên y tế khác chia thành 2 tua trực để thay băng, chăm sóc dinh dưỡng… Mỗi kíp phải có 2 người trực tiếp theo dõi vết thương sau mổ cho Diệu Nhi – Trúc Nhi từ lúc đón hai bé ở phòng mổ cho đến khi lành thương.

Điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Lan Anh – khoa Ngoại Tổng hợp là 1 trong 2 điều dưỡng được giao trọng trách thay băng gạc cho song Nhi vào lúc 10g30 mỗi ngày. Chị cũng là người bên cạnh Diệu Nhi – Trúc Nhi từ lúc chuẩn bị phẫu thuật tách rời đến khi đón bé vào khu hậu phẫu.

Điều dưỡng Lan Anh cho biết: “Ai làm mẹ cũng sẽ biết cảm giác xót xa khi con mình bị bệnh. Diệu Nhi – Trúc Nhi mới 13 tháng tuổi đã trải cuộc mổ quá lớn như vậy. Chưa kể, thời gian tới hai con vẫn phải đối diện nhiều đợt phẫu thuật nữa trước khi được chạy nhảy”.

Lo các con đau, sợ hãi trong mỗi đợt thay băng gạc nên khi một điều dưỡng thực hiện các thao tác này thì những điều dưỡng còn lại sẽ nắm tay, xoa đầu, nói chuyện với bé để con thấy mình được quan tâm, bên cạnh.

Như cảm nhận được bàn tay ấm áp của ‘các mẹ” bé Diệu Nhi cầm chặt tay “mẹ” của mình. “Mỗi lần thay băng gạc cho Diệu Nhi – Trúc Nhi là thêm một lần thương các con nhiều hơn. Hai con cứ nắm chặt tay các mẹ không buông”, điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Kiều Chi – khoa Hồi sức tích cực xót xa.

Theo điều dưỡng trưởng Nguyễn Thị Lệ Huyền – khoa Hồi sức sơ sinh, ngày 19/7, trong lúc ‘các mẹ” khua lục lạc, trò chuyện, Diệu Nhi đã nở nụ cười đầu tiên từ khi rời phòng phẫu thuật. “Dù con cười mỉm thôi, nhưng chúng tôi sung sướng vô cùng, cứ mãi gọi nhau đến chia vui mà quên luôn cả chụp lại khoảnh khắc đó để làm kỷ niệm”, chị Huyền cười. Trong ảnh: Diệu Nhi đang mở mắt nghe ngóng bài hát yêu thích Baby Shark.

Sau khi thay băng gạc, hai bé được nghe bài hát “Baby Shark” yêu thích và ngủ say sưa.

Nhân lúc bé tươi tỉnh, điều dưỡng trưởng Phan Thị Kim Huê – khoa Hồi sức tim mạch tranh thủ nhờ đồng nghiệp ghẹo bé để chị xem, chụp lại vết thương mổ, gửi lên ứng dụng điện thoại để nhóm y bác sĩ tiện theo dõi tiến triển của vết thương sau mổ. Chị nói :”Hết ca trực về nhà lại nhớ Diệu Nhi – Trúc Nhi lắm”

Mỗi đợt thay băng, chăm sóc vết thương cho Diệu Nhi – Trúc Nhi mất khoảng 3 giờ đồng hồ. Chưa kể, các khâu chuẩn bị cho 2 bé.

Diệu Nhi – Trúc Nhi quá nhỏ nên ngoài phải sử dụng dụng cụ thiết bị thích hợp, các chị điều dưỡng còn phải “chế” một số băng gạc, keo dán sao cho vừa vặn với bé, tránh để dịch tiết thấm ra ngoài, lan qua vết thương.

Tính đến thời điểm hiện tại, vết thương mổ của Diệu Nhi – Trúc Nhi đang được kiểm soát tốt. Cả hai bé đều đã đi phân, nước tiểu như trẻ bình thường. Song Nhi vừa được cắt dần nẹp bột, tập vật lý trị liệu mỗi ngày. Nếu tiến triển “ngoan” như lúc này, cả hai bé sẽ được cai máy thở, tập ăn sữa chứ không phải truyền đạm nữa. Tiếp theo, sau 3 tháng sẽ được đóng hậu môn tạm và thực hiện những bước tiếp theo để có thể lấy lại hình hài nguyên vẹn.

Ngoài ‘phục vụ” mát-xa, vệ sinh vết thương, truyền đạm, lấy mẫu xét nghiệm, theo dõi thông số máy thở… các chị cũng “sắm” cho Diệu Nhi – Trúc Nhi bộ đồ chơi xinh xắn được treo gần các dây dẫn, truyền dịch để cho bé đỡ sợ. Và cùng bé chơi đùa mỗi khi tỉnh giấc. Con đường sắp tới còn rất dài, nhưng song Nhi sẽ luôn mạnh mẽ để vượt qua, vì bên cạnh các con đã có “các mẹ” luôn chăm sóc, yêu thương, túc trực 24/24 “canh gác” để các con bước qua “trang sách mới” đầy vui tươi, trọn vẹn.

Theo Báo Phụ nữ